Chào mừng quý vị đến với Hành trang cuộc sống - Lê Thị Phương Mai .

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Ơi cuộc sống mến yêu! > Viết cho con yêu >

Chào con yêu, thiên thần của mẹ!


Chiều đó mẹ vào viện kiểm tra do có linh cảm sắp được gặp mặt con trai yêu sau 9 tháng 5 ngày chờ đợi! Khi có thai con, mẹ đã lớn tuổi, mọi người lại không an tâm khi bụng mẹ quá lớn, ai cũng giục mẹ mổ sinh, nhưng mẹ lại muốn đẻ thường cho con được khỏe mạnh vậy là mẹ quyết định chờ đợi cơn đau chuyển dạ. Nhưng cả ngày hôm đó, mẹ chờ mãi, chờ mãi mà chẳng thấy xuất hiện cơn đau, nóng ruột lắm con à, khoảng 8h tối, mẹ bỗng thấy máu cá ra, mẹ mừng quá vội nói ba: anh ơi, con mình sắp ra đấy, ba con lại đủng đỉnh nói: mai hẵng vào BV vì có phải đau là sinh liền đâu, ai cũng đau mất mấy ngày ấy chứ! Ôi, đi thôi, nóng lòng lắm rồi! Vậy là ba phải chiều theo và đưa  mẹ vào BV. Tới nơi rồi mà chẳng thấy đau đớn gì cả, Mẹ càng lo hơn, nhìn từng ca từng ca một đến rồi đi, mà mẹ chỉ muốn mổ cho xong. Bao nhiêu mẹ bầu khác đến sau mà đẻ khó lắm lắm, thậm chí còn có người còn về luôn làm tâm lý mẹ cực kỳ hoảng sợ. Vậy nhưng may mắn là có bà ngoại và ba luôn ở bên cạnh trấn an tinh thần và động viên nên mẹ có cảm giác vào viện để an dưỡng thôi.

Con trai có biết không, tối hôm 19/12 đó với mẹ dài lắm ấy, cảm giác như 1 tuần trôi qua.

Mẹ bắt đầu đau chuyển dạ vào 10 giờ đêm. Lúc trước thì nhìn người khác đau, mẹ cũng chỉ mong đau theo, mà khi đến lượt mẹ đau rồi thì nói thật là muốn... chết lắm. Chưa có bao giờ mẹ bị đau như vậy mà mẹ cũng không tưởng tượng được sao đau đẻ lại ghê gớm thế. Những cơn gò bụng, thúc xuống hông, cảm giác có ai đó cấu xé cào trong bụng mẹ ấy.

Suốt cả 2 tiếng hôm đó, mẹ cứ ngồi tính giờ xem cơn đau cách nhau bao phút, vì theo sách vở thì nếu các cơn gần nhau là sắp sinh. Đau mà không dám kêu vì sợ mất sức. Nhiều mẹ khác vào viện kêu la kinh lắm, hét ầm lên, người mệt lả, làm mẹ cũng sốt ruột. Nhưng mẹ vẫn không dám kêu la vì sợ không có sức để rặn đón con chào đời.

Khi đó, bác sĩ vào kiểm tra nói tử cung mẹ mới mở 1cm, và bảo phải 4cm mới đẻ được, nên mọi người tranh thủ đi ăn đêm, lúc đó mẹ tuyệt vọng lắm con biết không? Cả đêm đau quằn quại mà mới được từng đó. Mẹ bảo ba là muốn mổ luôn,nhưng ba lại cứ động viên mẹ cố gắng chịu đựng: Ai đẻ mà không đâu bao giờ! Cả đêm 19 đó mẹ chìm trong sự đau đớn, nuốt từng cơn đau chan nước mắt…

Những cơn đau vẫn tiếp tục hành hạ mẹ cho đến 11h45’, bác sĩ nói tử cung đã mở được 3 phân và cho phép mẹ lên bàn đẻ. Với những mẹ khác thì được tiêm gây tê ngoài màng cứng giúp đẻ không đau nhưng mẹ thì không. Vì khi siêu âm, con nặng 3,8kg– khá to – nên bác sĩ không cho phép mẹ được tiêm. Quá trình đau đẻ của mẹ còn kinh khủng hơn từ lúc tiêm thuốc kích đẻ. Không chỉ không được tiêm thuốc giảm đau mà mẹ còn phải tiêm thuốc kích đẻ khiến những cơn đau dồn dập và kinh khủng hơn rất nhiều.

Nằm trên bàn đẻ mà mồ hôi mẹ cứ toát như tắm, ướt sũng quần áo, khi tiêm kích đẻ xong thì cơn đau tăng lên nhiều lần, lúc này mẹ không hét không được dù vẫn biết rằng hét lên sẽ khiến mẹ mất sức. Mẹ đã kêu lên với bác sĩ bảo: “Bác sĩ cho em rặn đi, em đau quá.” 10 lần như vậy…

Tới 24h, bác sĩ Vinh bảo tử cung mẹ đã mở hoàn toàn. Lúc này bác sĩ mới lại gần để yêu cầu mẹ rặn đẻ. Mẹ đau quá, nên mất sức. Lúc đẻ phải rặn tầm chục hơi mới được. Con đầu to nên phải rạch tầng sinh môn bằn một lát cắt nữa, rất đau và vô cùng đáng sợ, ấy vậy mà con vẫn chưa chịu ra, sau đó bác sĩ phải lấy kẹp lôi đầu con ra đấy, thì ra là con trai mẹ bị dây quấn cổ 2 vòng!
Khi cảm giác hẫng bụng chợt đến, bác sĩ bảo: "Mẹ giỏi quá, con trai ra với mẹ rồi đây!", mẹ chẳng còn nhớ tới sự đau đớn trong mấy giờ vừa qua nữa, mẹ ngồi thẳng dậy tìm con. Nghe tiếng oe oe là mẹ nhẹ lòng rồi, mẹ chỉ muốn ôm con, hôn con cho bõ đủ 9 tháng 6 ngày qua. Khi đó là 24h45!

mm

            I'm Vũ

 

Hành trình con chào đời tưởng như thật dài và khó khăn như thế đó Bell à. 17 năm rồi, mẹ chưa bao giờ quên những cảm giác đau đớn cùng niềm vui, ngập tràn hạnh phúc khi nghe tiếng con khóc chào đời. 17 năm qua, mẹ hạnh phúc thật nhiều mỗi lần nhìn con chúm chím cười sau mỗi lần tu ti. Mẹ sẽ làm tất cả để nụ cười luôn nở trên môi con.
Yên con trai mẹ thật nhiều!


Nhắn tin cho tác giả
Lê Thị Phương Mai @ 08:27 04/01/2017
Số lượt xem: 737
Số lượt thích: 0 người
Avatar

 "Ngày Mẹ sinh ra, Em oà khóc giữa cơn mưa
Giữa cái rét ngày đông đại hàn giá lạnh
Giữa tiếng cười của Cha, mắt dưng dưng của Mẹ

Xiết chặt hình hài Em nhỏ bé mà lớn lao

Em trưởng thành với đầy đủ những khát khao
Con đường thẳng không gập ghềnh, sỏi đá
Em cứ luôn cười với cả những người xa lạ
Đâu biết cuộc đời không thánh thiện như sương sa..."
19 tuổi rồi đó con yêu!

 
Gửi ý kiến