Chào mừng quý vị đến với Hành trang cuộc sống - Lê Thị Phương Mai .

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Đọc và suy ngẫm >

'Thư gửi lãnh đạo Trung Quốc là sự kiện dạy học giátrị nhất hiện nay'

"Con gái" chủ tàu cá bị Trung Quốc bắn cháy: Con muốn khóc quá bố ơi!

Thứ bảy 06/04/2013 08:15 (GDVN) - Thư gửi lãnh đạo Trung Quốc của các em học sinh lớp 4 đã trở thành nguồn cảm hứng để một em học sinh lớp 8 Hà Nội chủ động nhập vai làm con gái ngư dân có tàu cá bị bắn cháy, viết những dòng tâm sự gửi cho chính cha của mình[1].

Điều đặc biệt ở chỗ, em học sinh này chính là con gái của cô giáo Đặng Nguyệt Anh, học sinh tiêu biểu của lớp 8B Trường THCS Hà Nội - Amsterdam. Cô Nguyệt Anh là người đã ra đề bài để các em học sinh lớp Trí Đức 4H2 viết thư cho lãnh đạo Trung Quốc. Mời bạn đọc theo dõi nội dung bức thư.

Gửi bố của con!

Con nhớ hôm trước, trong bữa cơm, con tự hào nói với bố rằng: "Việt Nam mình giỏi nhỉ bố nhỉ! Dù có là Mông Cổ, Trung Quốc, Pháp hay Mĩ - những đất nước hùng mạnh hàng đầu thì Việt Nam mình vẫn đánh thắng hết!". Nụ cười hồn nhiên của con, ánh mắt hồn nhiên của con, câu nói hồn nhiên của con... Nhưng trước niềm vui hồn nhiên ấy, bố chỉ cười buồn mà không nói. Việc này khiến con suy nghĩ nhiều lắm bố ạ!

Hôm ấy nhà mình được cùng nhau ngồi bên mâm cơm. Bố là một ngư dân, lúc nào cũng bận rộn công việc ngoài biển. Chẳng mấy khi nhà mình được ăn cho tròn một bữa cơm chiều, bởi bố phải vội ra khơi lúc trời sẩm tối. Từ khi còn nhỏ, con đã được mẹ và trời biển nuôi nấng, vỗ ru. Còn bố luôn phải đi xa đánh cá khiến con thèm khát sự chăm sóc của người cha biết chừng nào. Vì thế, con đã rất vui mỗi khi ở gần bên bố. Con vui khi được kể cho bố nghe chuyện trên lớp, vui khi khoe với bố con điểm 10 để bố tự hào về con. Nhưng mấy hôm nay bố chẳng thể vui cười. Con hiểu: bố buồn vì con thuyền đánh cá của nhà ta - con thuyền bố mẹ đã tốn bao công sức để có được - đã bị  những kẻ xấu xa bắn cháy mất rồi.

Đêm ấy, con không ngủ được. Con thấy bố đứng một mình nhìn ra biển. Phải chăng bố của con đang nhớ những đêm lênh đênh trên sóng nước? Hay bố đang nhớ lại niềm vui khi được kéo xoăn tay chùm lưới nặng cá tôm? Bố của con lúc ấy đứng một mình trong đêm tối, phía xa xa biển khơi mênh mông, tiếng gió, tiếng sóng ầm ào như đang gọi hay như đang khóc… Lúc ấy, con định ra ngoài đứng cạnh bố, nắm tay bố nhưng mẹ đã giữ con lại, thì thầm vào tai con rằng: “Con đừng ra! Chắc là bố đang khóc.”. Rồi mẹ quay mặt vào trong, lau nước mắt.

Nhìn bố, con nhớ đến chính mình. Con cũng đã từng có đêm chạy ra bờ biển, cố căng mắt ngóng con thuyền có bố. Con mong bố trở về để hớn hở khoe với con những mẻ cá tươi ngon bố mới đánh bắt đêm qua. Những lúc ấy bố của con sao mà đẹp và hiền hậu thế! Mặc dù khắp người bố tanh nồng mùi cá nhưng con vẫn muốn ôm chầm lấy bố của con. Thế mà, những ngày tháng bình yên, vui vẻ ấy lẽ nào  không còn nữa? Gần đây vùng biển mà hàng ngày bố và các chú ra khơi đánh cá đã bị tàu Trung Quốc xâm phạm khiến cả làng chài ta ai cũng lo âu và căm tức. Hôm kia, họ còn đe dọa, xua đuổi rồi bắn cháy ca-bin tàu của bố và các chú mất đi “ngôi nhà trên biển”, mất đi niềm vui khi ra  khơi đánh cá.  Bố ơi! Con lo Trung Quốc sẽ tấn công Việt Nam nhưng mẹ bảo con đừng lo, vì người Việt Nam ta đã từng nhiều lần chiến thắng kẻ thù xâm lược mạnh giầu. Trưa nay mẹ ngồi khâu lại lá cờ trên con tầu của bố. Mẹ bảo với con là một hai ngày nữa thôi, bố sẽ lại ra khơi. Từ trước đến giờ bố vẫn luôn là “người anh hùng trên biển” khiến con được tự hào với các bạn bè con về bố. Con biết bố không sợ những kẻ muốn chiếm biển đảo quê mình. Nhưng, con vẫn thấp thỏm lo âu vì biết đâu súng trên tàu Trung Quốc sẽ không chỉ bắn cháy cabin thuyền đánh cá …. Ôi! Nghĩ đến điều ấy, con muốn khóc quá bố ơi!

Nhưng, bố của con! Bố đừng buồn nữa nhé! Vì con biết người Việt Nam chúng ta sẽ đồng lòng bảo vệ đất nước mình.

Bố của con sẽ lại hào hứng căng buồm ra khơi, còn con sẽ lại được mong đợi bố về cùng niềm vui khoang thuyền đầy cá.

Con rất tin vào điều đó bố ạ.

Con gái yêu thương của bố,

Nguyễn Hồng Liên

Đêm 4/4/2013

 

Bức thư thứ 2 học sinh lớp 4 gửi lãnh đạo Trung Quốc

Thứ ba 02/04/2013 21:28  (GDVN) - "Thưa bác, nếu bác muốn là một tổng bí thư tốt thì bác hãy ngăn chặn ngay việc làm đó lại” (tàu Trung Quốc bắn cháy ca-bin tàu cá Việt Nam – pv)[2].

Đáp ứng sự mong đợi của độc giả muốn đọc thêm bài làm văn của các em học sinh lớp 4 “viết thư gửi lãnh đạo Trung Quốc…”, chúng tôi tiếp tục đăng tải bài văn bên dưới đây của em Vũ Tuyên Hoàng, học sinh Lớp Trí Đức 4H2 do cô Đặng Nguyệt Anh phụ trách. (xem lại bức thư thứ nhất)

Cô Nguyệt Anh, giáo viên dạy Ngữ văn Trường THPT Hà Nội – Amsterdam vốn nổi tiếng với những đề văn khơi gợi tâm hồn, tình cảm, trí tưởng tượng, sáng tạo của học sinh. Chính các học trò của cô đã tạo nên những “hiện tượng văn lạ” làm nổi sóng dư luận trong một thời gian dài như: “Nghĩ về đồng tiền” của Nguyễn Trung Hiếu, “Ba ngày làm chuột” của Ngô Thùy Dương…

Đề bài của cô Nguyệt Anh:Nhập vai một em nhỏ có bố là thuyền viên trên chiếc tàu đánh cá của Việt Nam vừa bị Trung Quốc bắn cháy ca-bin, con hãy viết một bức thư gửi nhà lãnh đạo Trung Quốc để bộc lộ những cảm xúc và ước mong”.

Cô cho biết, đề bài văn này được ra trong buổi sinh hoạt Câu lạc bộ bồi dưỡng năng khiếu Văn của Lớp 4 Trí Đức hôm 29/3/2013. “Đầu tiên, tôi kể cho các em nghe về việc tàu cá nước mình bị tàu Trung Quốc bắn cháy ca-bin mà báo chí đã đưa tin. Sau đó, tôi giới thiệu cho các em biết nhà lãnh đạo Trung Quốc là ai và quan hệ hai nước Việt Nam – Trung Quốc lâu nay thế nào, gần đây vấn đề chủ quyền biển đảo của Việt Nam ra sao. Khi tôi kể chuyện, một số em tham gia khá sôi nổi vì các em đã được nghe trên các chương trình thời sự hoặc nghe bố mẹ nói chuyện. Sau đó, tôi đọc cho các em nghe bài thơ “Tổ quốc nhìn từ biển” của nhà thơ Nguyễn Việt Chiến.

Các em lớp 4 còn nhỏ mà đã biết chăm chú lắng nghe trong niềm xúc động khiến tôi càng hào hứng hơn. Phần thời gian còn lại của buổi sinh hoạt, tôi để các em được hoàn toàn tự nhiên viết bức thư gửi lãnh đạo Trung Quốc theo suy nghĩ và trí tưởng tượng của các em. Khi thu bài, đọc qua một lượt, tôi thấy một số bài viết hơi gượng, hơi già dặn so với lứa tuổi do các em phải cố gắng nhập vai để viết về một vấn đề chính trị không hề dễ viết; một vài bài khác lại rất hồn nhiên, có chỗ còn vụng về. Nhưng bài nào cũng có một vài ý khá thú vị có chỗ các em viết khiến những người lớn như chúng ta cũng phải giật mình…

Tôi nghĩ có lẽ chúng ta và cả ông cũng nên đọc một số lời các em đã viết, để biết thế hệ tương lai của Việt Nam nghĩ gì về đất nước mình và nước láng giềng Trung Quốc”.

Sau đây là bài làm văn của em Vũ Tuyên Hoàng.

 triduc01 Đề văn cô Đặng Nguyệt Anh ra cho học sinh lớp 4 Trí Đức

triduc02Một đoạn trong bức thư gửi lãnh đạo Trung Quốc của em Vũ Tuyên HoàngKính gửi nhà lãnh đạo Trung Quốc!

Cháu là Vũ Tuyên Hoàng, con của một thuyền viên đã bị tàu Trung Quốc bắn cháy ca-bin. Hôm nay, cháu xin gửi bức thư này tới bác nhằm mục đích bộc lộ những cảm xúc và ước mong của cháu.

Mấy hôm trước cháu được biết rằng tàu Trung Quốc đã bắn súng lửa vào tàu đánh cá của bố cháu làm mọi thứ cháy rụi. Sau khi biết tin này cháu cảm thấy rất phẫn nộ và căm tức... Cháu biết rằng Việt Nam chỉ nhỏ bằng một tỉnh thành của Trung Quốc. Vậy mà sao Trung Quốc lại làm như thế - thật là một việc làm không thể chấp nhận. Bác cũng biết rằng Việt Nam là nước yêu chuộng hòa bình rất ghét chiến tranh. Vậy mà Trung Quốc lại rắp tâm cướp đi chủ quyền của Việt Nam - một việc làm thật đáng coi thường. Bây giờ, dụng cụ lao động đã mất trắng. Mà bố cháu không làm gì sai trái cả, chỉ là công việc bình dị thường ngày là ra khơi đánh cá.

Hơn nữa, đây chỉ thiệt hại về mặt tài sản, nhưng như bố cháu có thể đã bị thương hoặc ra đi mãi mãi, thì bác sẽ có thể gánh mọi trách nhiệm hay không? Cháu nghĩ là không đâu, bác cứ thử đặt địa vị của bác vào địa vị của bố cháu xem bác có thể khoanh tay đứng nhìn được không?

Bây giờ gia đình cháu đã mất trắng của cải thì có thể làm được gì cơ chứ, bác cứ nghĩ mà xem. Là một đứa trẻ cháu đã hiểu hết mọi chuyện và ấm ức thế này, vậy một người lớn tuổi như bác còn ấm ức đến thế nào? Nếu như bác muốn chứng minh cho toàn thể người dân Việt Nam biết bác là một tổng bí thư tốt thì bác hãy ngăn chặn ngay việc làm đó lại. Bác hãy luôn nhớ, cho dù mất đi của cải vật chất thì lá cờ của Tổ quốc Việt Nam vẫn luôn tung bay cao vì chủ quyền biển đảo Việt Nam thuộc về Việt Nam chứ không phải người Trung Quốc.

Sau lá thư này, cháu mong ước bác sẽ quản lí đất nước thật tốt để hòa bình và quyền bình đẳng của hai nước sẽ mãi mãi được bảo tồn và gìn giữ.

Cháu rất mong ước điều này sẽ trở thành hiện thực trong mai đây thôi! Cháu kính chào bác.

Cháu
Vũ Tuyên Hoàng

 

'Thư gửi lãnh đạo Trung Quốc là sự kiện dạy học giá trị nhất hiện nay'

Thứ bảy 06/04/2013 14:39  (GDVN) - "Tôi xem sự việc thư gửi lãnh đạo Trung Quốc là sự kiện dạy học có giá trị nhất, là việc rất đáng hoan nghênh mà cả nước nên có nhiều việc làm như thế"[3].

Như Giaoduc.net.vn đã đưa tin, ông Trần Khang Thụy, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu & Ứng dụng Khoa học kinh tế, thuộc ĐH Kinh tế TP.HCM đã có lời mời cô giáo Đặng Nguyệt Anh và học sinh Trương Ánh Dương vào TP. Hồ Chí Minh.

Ông đã viết những dòng xúc động trong phần phản hồi bài viết trên Báo Giáo dục Việt Nam như sau: "Tôi tên Trần Khang Thụy, với 37 năm làm việc tại trường Đại học Kinh tế Tp.HCM, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu & Ứng dụng Khoa học Kinh tế (CESAIS). Đây quả là là sự kiện dạy học có giá trị nhất trong thời điểm này mà tôi từng được chứng kiến. Rất hãnh diện cho ngành giáo dục Việt Nam với một người cô giáo và các học trò như thế! 

Xin được gửi lời cám ơn chân thành đến cô Đặng Nguyệt Anh và các em học sinh lớp 4 do cô đang dạy, đặc biệt em Trương Ánh Dương, tác giả bức thư thứ nhất gửi lãnh đạo Trung Quốc. Nếu có thể được, mùa hè này, gia đình chúng tôi (vợ tôi, Đào Kim Ngọc, cũng công tác tại trường Đại học Kinh tế Tp.HCM từ 1975, nay đã về hưu), rất hân hạnh được mời cô và em Trương Ánh Dương (nếu phụ huynh em cho phép) vào thăm Thành phố và gia đình chúng tôi. Mọi chi phí ăn ở, đi lại chúng tôi rất vinh dự được thu xếp. Rất mong sớm nhận được ý kiến của cô và gia đình em Trương Ánh Dương. Trân trọng".

 triduc6_500Cô giáo Đặng Nguyệt Anh và học sinh Trương Ánh Dương nhận được lời mời của ông Trần Khang Thụy vào thăm TP. Hồ Chí Minh. (Ảnh Quyên Quyên)

Theo nguồn tin riêng của Giaoduc.net.vn, về cơ bản cô Đặng Nguyệt Anh đã nhận lời mời của ông Trần Khang Thụy và sẽ sắp xếp vào TP.HCM theo lời mời nêu trên. Ngoài ra, một số cá nhân, tổ chức cũng đã gửi lời mời đến hai cô trò về việc tham gia một số hoạt động để cổ vũ, tuyên truyền về tình yêu nước, chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam với 2 quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa.

Nhân có câu chuyện đặc biệt này, phóng viên Báo Giáo dục Việt Nam đã trò chuyện cùng ông Trần Khang Thụy xung quanh nội dung ông viết nêu trên.

- Thưa ông, ông có chia sẻ: "Đây quả là sự kiện dạy học có giá trị nhất trong thời điểm này mà tôi từng được chứng kiến". Ông có thể nói rõ hơn vì sao lại là "có giá trị nhất"?

Ông Trần Khang Thụy: Theo suy nghĩ của tôi, trong tình hình hiện nay Trung Quốc đã phơi bày rõ tham vọng độc chiếm Biển Đông và nó cũng cho thấy, Trung Quốc đang tích cực đẩy mạnh các hành động để hiện thực hóa tham vọng này.

Vì thế, tôi xem sự việc thư gửi lãnh đạo Trung Quốc là sự kiện dạy học có giá trị nhất, là việc rất đáng hoan nghênh mà cả nước nên có nhiều việc làm như thế. Nó giống như một bức thư ngỏ và dưới góc độ nào đó, nó như một phần ngoại giao nhân dân góp phần vào ngoại giao chính thống của nhà nước, là điều hết sức tuyệt vời như ý của Thiếu tướng Lê Mã Lương đã nói

Tôi cũng rất tâm đắc lời của nhà báo Nguyễn Việt Chiến: “Ta nên cảm ơn và chúc mừng cô giáo Đặng Nguyệt Anh, giáo viên dạy Ngữ văn Trường THPT Hà Nội – Amsterdam, là người đã góp phần đánh thức tình yêu đất nước trong tâm hồn còn rất ngây thơ của các em hôm nay”. 

Cô giáo Nguyệt Anh đã nói: “Thật sự là tôi rất ghét lối dạy học theo văn mẫu, nó làm thui chột cả tâm hồn lẫn khả năng tư duy vốn hồn nhiên, trong sáng và sáng tạo của các em”, “Bình thường thì tôi phải ra đề sao cho học sinh có thể đạt điểm tốt trong các kỳ thi của trường, của Sở Giáo dục và của Quốc gia chứ!”, điều đó thể hiện việc dám nghĩ, dám làm và làm thành công của cô, tạo nên sự kiện dạy học có giá trị nhất trong thời điểm này mà tôi từng được chứng kiến.

- Các vấn đề về "bệnh thành tích", "tuyển sinh" (sắp diễn ra)… được báo chí nói nhiều, không lẽ tầm quan trọng không "so bì" được với sự kiện này?

Ông Trần Khang Thụy: Thử hỏi trong lĩnh vực giáo dục, hiện tại có sự kiện nào giá trị hơn sự kiện này trong bối cảnh mà theo PGS.TS Nguyễn Chu Hồi đã nói: “Chúng ta cũng đang thiếu cán bộ hiểu biết biển sâu sắc và có kỹ năng làm công tác tuyên truyền biển đảo; nội dung tuyên truyền nghèo nàn, trùng lập và sơ sài…”. Đề thi của cô giáo đã đạt được hiệu ứng: "Đọc bức thư gửi lãnh đạo Trung Quốc như xát muối vào lòng người dân Việt Nam" (lời nhà báo Nguyễn Việt Chiến).

- Theo ông, điều gì quan trọng nhất ở cô Nguyệt Anh và ở các học trò đó khiến ngành giáo dục phải hãnh diện về họ?

Ông Trần Khang Thụy: Tôi xin được ví von chuyện này giống như trong toán học, về điều kiện ắt có và đủ của mệnh đề Euclide. Cô Nguyệt Anh có điều kiện ắt có: dám nghĩ, dám làm. Cô cũng có điều kiện đủ là phải có năng lực. Ngành giáo dục nước ta rất cần những con người như vậy để giải quyết các vấn đề về "bệnh thành tích", "tuyển sinh".

- Có một điều lạ là ông công tác tới 37 năm chỉ ở môi trường ĐẠI HỌC, và lĩnh vực là ngành KINH TẾ, nhưng lại xúc động đến vậy về chuyện ở TIỂU HỌC và BIỂN ĐẢO. Ông có thể cho mọi người hiểu rõ nguồn cơn vì sao? 

Ông Trần Khang Thụy: Đại học làm sao có nếu không có tiểu học? Bố tôi cũng là một người thầy dạy tiểu học cho đến cuối đời, một người cha, như những vị thầy cô bậc tiểu học mà tôi được học đã góp phần căn bản hình thành nên nhân cách của tôi khi trưởng thành. Hàng năm, tôi vẫn còn may mắn được đến thăm viếng một vài vị thầy cô bậc tiểu học tuy tuổi đã rất cao, nhưng vẫn còn minh mẫn.

Là một công dân thì dù là một chuyên viên trong lãnh vực kinh tế hay là gì đi nữa, thì trước hết tôi cũng sống, suy nghĩ và hành động vì quê hương xứ sở. Theo tôi suy nghĩ, biển đảo hiện đang là một nỗi lo lắng nhất (có thể còn hơn các vấn nạn về kinh tế, xã hội) của người dân Việt Nam hiện nay.

- Nhiều năm làm trong ngành giáo dục, theo ông, ngành này cần làm gì để nâng cao tinh thần yêu nước cho giới trẻ, nhất là trong giai đoạn hiện nay?

Ông Trần Khang Thụy: Việc giáo dục cho thế hệ trẻ tinh thần yêu nước không chỉ là trách nhiệm riêng của ngành giáo dục. Trước hết đó chính là trách nhiệm của các bậc cha mẹ, của gia đình. Dĩ nhiên, thầy cô giáo có một vị trí rất thiêng liêng khi chúng ta còn thơ dại, rất quan trọng khi chúng ta bước vào tuổi niên thiếu và nói rộng ra, là trách nhiệm của mỗi người lớn chúng ta.

Nhưng, cốt lõi của vấn đề nâng cao tinh thần yêu nước cho giới trẻ hiện nay chính là trách nhiệm của những nhà quản lý trong ngành giáo dục, rộng hơn nữa trong ngành tuyên huấn và cuối cùng là những nhà lãnh đạo đất nước…

- Ông có thể tiết lộ mục tiêu cũng như mong muốn của ông khi đề nghị mời 2 cô trò Đặng Nguyệt Anh - Trương Ánh Dương vào TP.HCM thăm gia đình?

Ông Trần Khang Thụy: Gia đình tôi rất vinh dự nếu lời mời được chấp nhận và chúng tôi cũng đã có kế hoạch kết hợp với công việc ra Hà Nội, sẽ xin phép được đến thăm cô giáo Đặng Nguyệt Anh và các em học trò của cô. Còn việc mời là sau khi cân nhắc với suy nghĩ của một người lâu năm trong ngành giáo dục, như một chuyến tham quan mà trường chúng tôi hay tổ chức hàng năm vậy. 

- Ông có e ngại khi lời đề nghị này được đăng lên, một bộ phận dư luận có thể cho rằng ông "chơi trội", hoặc "mượn chuyện để đánh bóng tên tuổi"? 

Ông Trần Khang Thụy: Tôi cũng chỉ là một chuyên viên bình thường sắp nghỉ hưu (vợ tôi đã nghỉ hưu) nên chẳng quan tâm hay có suy nghĩ về việc "chơi trội", hoặc "mượn chuyện để đánh bóng tên tuổi"? 

- Là người làm giáo dục gần 40 năm, điều gì khiến ông trăn trở?

Ông Trần Khang Thụy: Nói một cách bao quát nhất điều tôi trăn trở là làm sao cải cách được ngành giáo dục, mà chúng ta đang gần như dậm chân tại chỗ từ hơn 20 năm nay. 

- Xin cảm ơn ông về cuộc trò chuyện này!

Quyên Quyên

 

Cô giáo Đặng Nguyệt Anh trả chữa bài 'thư gửi lãnh đạo Trung Quốc'

Thứ hai 08/04/2013 07:00  (GDVN) - "Chúng em luôn ghi tạc trong lòng: Trường Sa, Hoàng Sa là hai quần đảo của Việt Nam"[4].

Chiều ngày 5/4, cô giáo Đặng Nguyệt Anh đã trả và chữa bài kiểm tra cuối tháng 3 cho các học sinh tham gia Câu lạc bộ bồi dưỡng năng khiếu Văn của Lớp 4 Trí Đức. Trong bài kiểm tra này có đề văn "lạ" đã và đang nhận được sự quan tâm của cả nước: “Nhập vai một em nhỏ có bố là thuyền viên trên chiếc tàu đánh cá của Việt Nam vừa bị Trung Quốc bắn cháy ca-bin, con hãy viết một bức thư gửi nhà lãnh đạo Trung Quốc để bộc lộ những cảm xúc và ước mong”. Đề văn do cô giáo Đặng Nguyệt Anh đưa ra trong buổi viết bài cuối tháng, ngày 29/3/2013.

Cô Nguyệt Anh cho biết: đề bài lần này, phần Tiếng Việt vừa sức học sinh lớp bốn còn đề tập làm văn khá mới lạ, yêu cầu khá cao. Song cô vẫn mạnh dạn cho học sinh làm vì cô rất muốn những học sinh khá văn và yêu văn thử sức với một đề bài yêu cầu học sinh phải quan tâm đến tình hình thời sự, biết hóa thân vào nhân vật có hoàn cảnh khác xa mình và biết phát biểu ý kiến về một vẫn đề có liên quan đến biển đảo Việt Nam.

Tại buổi trả chữa bài, cô Nguyệt Anh khen các em trong Câu lạc bộ đã cố gắng làm bài và một số em viết được những bức thư khá tốt, trong đó có Trương Ánh Dương và Vũ tuyên Hoàng. Sau đó, cô trả bài làm đã được chấm cho các em.

Tiếp theo, cô tỉ mỉ hướng dẫn học sinh về phần đặt câu đề câu văn đúng về ngữ pháp và hay về ý nghĩa. Trước lời giảng của cô Nguyệt Anh, học sinh trong lớp chăm chú lắng nghe, các em nắn nót viết vào vở những câu văn do các em đặt, cô giáo góp ý và chọn làm ví dụ. Trong đó có những câu như: Cô Nguyệt Anh nói với chúng em: “Tìm hiểu, nhớ ghi lịch sử dân tộc cũng là yêu nước, các con ạ” (câu có dấu hai chấm và dấu phảy); Chúng em luôn ghi tạc trong lòng: Trường Sa, Hoàng Sa là hai quần đảo của Việt Nam" (câu có hai từ “Trường Sa”, “Hoàng Sa”)

triduc1_500Ảnh chụp từ vở Tiếng Việt của  Ánh Dương trong giờ trả chữa bài

Tiếp theo, cô Nguyệt Anh ôn lại cho các em về cách làm bài văn dưới hình thức một bức thư. Sau đó, cô hướng dẫn cả lớp vận dụng lý thuyết chung vào việc viết thư gửi nhà lãnh đạo Trung Quốc. Trong vở ghi của các em có viết: 

Bức thư cần có 3 phần: 

- Phần đầu thư nêu: Địa điểm, ngày…tháng…năm viết thư (chú ý về địa điểm và thời gian xảy ra sự kiện) và lời hô gọi nhà lãnh đạo Trung Quốc. 

- Phần chính của bức thư: giới thiệu ngắn gọn về bản thân (theo yêu cầu nhập vai); nêu lý do viết thư; bộc lộ tâm trạng, suy nghĩ của bản thân và gia đình về sự kiện chiếc tàu đánh cá của nhà mình bị tàu Trung Quốc bắn cháy ca-bin; bộc lộ mong muốn con tàu sớm được khôi phục lại để bố và các thuyền viên khác lại được ra khơi đánh cá, đề nghị nhà lãnh đạo Trung Quốc rút các tàu hải giám, tàu ngư chính ra khỏi vùng biển của Việt Nam để ngư dân được yên tâm đánh bắt cá, để mình và mẹ không phải lo âu cho bố trong những lần ra khơi, để người dân hai nước Việt Nam và Trung Quốc được sống trong yên vui, hữu nghị; mong cho trái đất là mái nhà chung ấm áp của tất cả mọi người. 

- Phần cuối thư: Lời chúc, lời chào và viết tên.

Cô giáo Nguyệt Anh lưu ý học sinh: Thư không cần viết dài, lời lẽ, giọng điệu trong bài cần đúng mực, thể hiện sự lễ phép của một học sinh ngoan, một người con biết thương bố mẹ, yêu biển đảo quê hương. Nhưng, bức thư phải thể hiện rõ thái độ bất bình trước hành động sai trái của tàu Trung Quốc và khẳng định người dân Việt Nam yêu nước quyết tâm bảo vệ biển đảo của Tổ quốc mình.

Cuối buổi chữa bài, hai em học sinh trong Câu lạc bộ được cô Nguyệt Anh mời lên đọc bài cho các bạn cùng nghe. Buổi sinh hoạt Câu lạc bộ kết thúc bằng một tràng pháo tay và những nụ cười rạng rỡ.

 triduc2_500Em Trương Ánh Dương đọc bức thư gửi lãnh đạo Trung Quốc trước lớp. Thư học sinh lớp 4 Việt Nam gửi lãnh đạo Trung Quốc

 triduc3_500Em Vũ Tuyên Hoàng đọc lại bức thư gửi lãnh đạo Trung Quốc trước lớp. Bức thư thứ 2 học sinh lớp 4 gửi lãnh đạo Trung Quốc

 triduc4_500Cô giáo Nguyệt Anh cùng hai học sinh Ánh Dương và Tuyên Hoàng

 triduc5_500Cô giáo Nguyệt Anh cùng học sinh Câu lạc bộ bồi dưỡng năng khiếu Văn của Lớp 4 Trí Đức

 

 

Quyên Quyên

 


Nhắn tin cho tác giả
Hoàng Ngọc Vĩnh @ 23:45 08/04/2013
Số lượt xem: 1854
Số lượt thích: 1 người (Lê Thị Phương Mai)
Avatar

Tặng cô Phương Mai và cháu Huy Vũ nè!

 

Avatar

PM va chau cam on thay da gui tang TL quy gia.

Uoc sao nuoc minh co nhieu, that nhieu co tro nhu vay, co nhieu cong dan nhu vay

 

 
Gửi ý kiến