Chào mừng quý vị đến với Hành trang cuộc sống - Lê Thị Phương Mai .
Mẹ yêu con

Nguồn: sưu tầm
Người gửi: Lê Thị Phương Mai (trang riêng)
Ngày gửi: 07h:49' 30-07-2012
Dung lượng: 11.1 KB
Số lượt tải: 4
Mô tả:
Mẹ yêu con đủ để hỏi con đi đâu, với ai và mấy giờ mới về nhà.
Mẹ yêu con đủ để buộc con phải tự để dành tiền mua xe đạp cho mình, dù mẹ đủ tiền để mua cho con.
Mẹ yêu con đủ để bắt con mang chiếc kẹo sữa mà con đã lấy ở cửa hàng mà không phải trả tiền, đến trả người ta với lời xin lỗi.

Mẹ yêu con đủ để đứng trông con dọn sạch phòng trong hai tiếng đồng hồ, dù việc đó mẹ chỉ làm trong vòng 15 phút.
Mẹ yêu con đủ để cho con nhìn thấy sự tức giận, thất vọng và nước mắt của mẹ, để con thấy rằng mẹ không phải là một người hoàn hảo.
Mẹ yêu con đủ để buộc con phải chịu trách nhiệm cho những hành động của mình, dù đôi khi con phải trả giá đắt đến mức làm mẹ đau lòng.
Nhưng nhiều hơn cả, mẹ yêu con đủ để nói “ Không” dù khi mẹ biết con sẽ ghét mẹ vì điều đó.
Đó là cuộc chiến đấu không dễ dàng, và mẹ mừng vì mẹ đã chiến thắng. Bởi vì cuối cùng con cũng đã chiến thắng đấy. Con thấy không?!


Mẹ chỉ cần có con ở bên
Con ơi khi con còn thơ dại mẹ đã mất rất nhiều thời gian
Mẹ dạy con cầm thìa, dùng đũa ăn cơm
Mẹ dạy con buộc dây giày, chải tóc, lau nước mũi
Những kỉ niệm về những năm tháng mẹ con mình sống bên nhau
Làm mẹ nhớ thương da diết
Vì thế, khi mẹ chóng quên, mẹ chậm lời
Con hãy cho mẹ chút thời gian, xin con chờ mẹ chút
Cho mẹ suy nghĩ thêm
Cho dù cuối cùng ngay cả định nói gì mẹ cũng quên
Con ơi, con quên là mẹ con ta đã tập luyện hàng trăm lần
Con mới thuộc khúc đồng dao đầu đời
Con nhớ không mỗi ngày mẹ đáp những câu ngây ngô hằng trăm câu con hỏi từ đâu
Nên lỡ mẹ kể lại nhiều lần những câu chuyện móm răng, ngân nga những khúc ru con thời thơ bé
Xin con hãy tha thứ cho mẹ, xin con cho mẹ chìm trong những hồi ức ấy nhé
Xin con đáp lời mẹ kể những chuyện vụng vặt trong nhà
Con ơi, giờ mẹ thường quên cài nút áo, xỏ dây giầy, ăn cơm vãi đầy vạt áo, chãi đầu tay bần bật rung
Đừng giục giã mẹ, xin con nhẫn nại chút và dịu dàng thêm
Mẹ chỉ cần có con ở bên, mẹ đủ ấm
Con ơi, bây giờ mẹ đi chân không vững, nhấc không nổi bước
Mẹ xin con nắm tay mẹ, dìu mẹ chậm thôi
Như năm đó, mẹ dìu con đi những bước đầu đời…
Thơ viết trên tường viện dưỡng lão
Đó là cuộc chiến đấu không dễ dàng, và mẹ mừng vì mẹ đã chiến thắng. Bởi vì cuối cùng con cũng đã chiến thắng đấy. Con thấy không?!