Chào mừng quý vị đến với Hành trang cuộc sống - Lê Thị Phương Mai .
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Quản lý - giáo dục > Lý luận và thực tiễn >
Bạn Vũ Thu Trang (THPT Phan Đình Phùng, Hà Nội) cũng chia sẻ: “Đúng là học sinh thời nay nhiều bạn sa đà vào lối sống buông thả mà không tập trung học hành, nhưng đó chỉ là một bộ phận nhỏ. Vẫn còn rất nhiều bạn thời nay chăm chỉ học, tôn trọng thầy cô giáo, giữ tình cảm học trò trong sáng và cũng nuôi hoài bão cống hiến cho xã hội. Tụi mình đều quyết tâm học tập để đậu đại học, để có công việc trong tương lai như mơ ước, trở thành người có ích”.
Lê Thị Phương Mai @ 08:22 05/01/2013
Số lượt xem: 828
Vì đâu nghề giáo viên bị 'soi' nhiều nhất?
Giáo viên hiện nay phải chịu nhiều áp lực từ xã hội, nhà trường, phụ huynh và thậm chí là học sinh. Chúng ta hiếm gặp giáo viên ăn quà ở cổng trường và hầu như không có ai “kêu đói” dù lương chỉ “ba cọc ba đồng”.
Áp lực bởi đây là “nghề cao quý” Trong xã hội, bất cứ nghề nghiệp nào cũng đáng được trân trọng, nhưng từ xưa giáo viên đã được coi là “nghề cao quý”. Bởi đã được mang danh này nên giáo viên cũng chịu không ít áp lực từ phía xã hội. Phân tích về vấn đề này, thầy Đinh Đoàn cho rằng: “Nghề giáo là một trong những nghề bị xã hội “soi” nhiều nhất”. Bởi tất cả mọi người dù làm gì, ở đâu cũng đều đã từng đi học và có những người thầy, người cô của mình. Chính vì đã “mang tiếng” là nghề cao quý và từ xưa đến nay đã được “yêu” nhiều nên xã hội đòi hỏi ở người giáo viên những điều khắt khe hơn. Thầy ví dụ: “Một giám đốc tát nhân viên nhưng cũng không bị lên án gay gắt bằng một giáo viên có hành vi đánh học sinh. Cho dù đây đều là hành động sai trái, vi phạm nhân quyền”. Bản thân các giáo viên cũng không thể tự cho mình có những hành động làm ảnh hưởng đến danh dự nghề nghiệp nên hiếm gặp những giáo viên ăn quà ở cổng trường và hầu như không có giáo viên nào “kêu đói” dù lương ngành giáo dục chỉ “ba cọc ba đồng”. “Xã hội thường mặc định nhà trường chỉ có yêu thương và đã là những người thầy người cô thì phải luôn yêu trường, yêu lớp. Nhưng giáo viên cũng là những con người, cũng có những nỗi lo cơm áo gạo tiền, cũng có cảm xúc như người bình thường”, thầy Đinh Đoàn nhận xét.
Hơn nữa giáo viên hiện nay còn chịu áp lưc từ những yêu cầu cao của nhà trường và chương trình giáo dục cứng nhắc vẫn đang được duy trì. Bộ GD-ĐT cũng như ban giám hiệu các trường luôn yêu cầu giáo viên phải sáng tạo trong việc giảng dạy, nhưng yêu cầu bài giảng phải bám sát chương chình. Thầy Đinh Đoàn chia sẻ: “Vì vậy, sáng tạo của giáo viên cũng chỉ dừng lại ở cách diễn đạt, giọng điệu giảng bài, còn tất cả nội dung đều đã có người lo. Các thầy cô muốn sáng tạo về nội dung sẽ bị cho rằng không bám sát nội dung sách giáo khoa”. Bởi vậy, nghề giáo lẽ ra phải là nghề của sự sáng tạo thì nay các giáo viên như “cỗ máy” đã được “lập trình sẵn” phải dạy nội dung gì và dạy như thế nào. Áp lực bởi phụ huynh bênh con, học sinh đòi quyền Những người làm nghề giáo hiện nay không chỉ phải chịu đựng áp lực từ phía xã hội, nhà trường mà một số thầy cô giáo còn phải chịu áp lực từ phía phụ huynh và thậm chí là học sinh. Một thực trạng hiện nay đó là, một số phụ huynh do mải mê với công việc nên giao phó toàn bộ việc dạy con cho giáo viên. Thầy Đinh Đoàn cho biết nhiều giáo viên cảm thấy rất buồn khi không nhận được sự phối hợp giáo dục học sinh từ phía gia đình. “Một vài phụ huynh khi nhận được sổ liên lạc có ý kiến của giáo viên về việc học tập của con mình thậm chí còn không phản hồi, chỉ ký cho có rồi đem nộp lại”. Tuy nhiên, khi có chuyện gì xảy ra với con, có những phụ huynh chưa tìm hiểu kỹ nguyên nhân và đã tin ngay lời con nói mà quy trách nhiệm cho giáo viên, nghĩ sai, nghĩ xấu về các thầy cô. Thậm chí có phụ huynh đã vội hành xử bằng cách kêu gọi viết đơn tập thể kiện giáo viên, yêu cầu nhà trường đổi người dạy khác. Điều này cũng khiến giáo viên buồn và bức xúc.
Thầy Đoàn phân tích: “Về phía học sinh, dường như mối quan hệ tiền bạc làm thay đổi hình ảnh thầy trong mắt trò. Đó là thầy phải biết ơn trò, và các em cảm thấy mình có quyền”. Đặc biệt ở những thành phố lớn, giáo viên nhận thấy rõ áp lực này. Bên cạnh đó, xã hội phát triển cũng tạo nên nhiều thú vui cuốn hút học sinh hơn việc học. Dường như nhiều học sinh cảm thấy rằng ở đâu cũng vui hơn ở trường. Hơn nữa đến trường các em lại chịu những sức ép nhất định bởi quan niệm học không phải vì yêu thích mà là nghĩa vụ.
Điều này đặt ra áp lực đối với những thầy cô đang trực tiếp giảng dạy. Làm thế nào để duy trì được chất lượng học sinh, hướng các em tới những hoạt động bổ ích và có ý nghĩa. Đặc biệt, một bộ phận học sinh hiện nay cũng rất hiếu động khiến không ít giáo viên gặp phải những “tai nạn nghề nghiệp” khó quên nào quên. Đó là những ký ức buồn, là những nỗi đau tinh thần ám ảnh nhiều thầy cô giáo. Không thể phủ nhận nhiều giáo viên vẫn đang rất tận tâm với nghề, nhiều tấm gương học sinh đang miệt mài học tập, nhiều em nhỏ vẫn đang khao khát đến trường và đó là điểm đáng mừng của giáo dục Việt Nam. Nhưng vẫn còn đó những “con sâu làm rầu nồi canh”, những câu chuyện buồn về cách hành xử của học sinh đối với giáo viên, về việc giáo viên chán nghề, chọn cách “an phận thủ thường” để “bảo đảm an toàn” thay vì tận tâm với học trò. Nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng này, nhưng có thể thấy, đây là hồi chuông cảnh tỉnh đối với toàn xã hội. Bởi nếu ngày càng nhiều giáo viên chán nghề, không tận tâm với nghề thì liệu nền giáo dục Việt Nam sẽ đi về đâu?
Thời gian qua, bạo lực học đường đang ngày càng lan rộng. Tuy nhiên, điều khiến nhiều người lo lắng là ngoài việc học trò "xử" nhau còn xảy ra không ít sự việc trò "bật" lại thầy, để lại những ký ức đau buồn của những người làm nghề giáo. Thạc sĩ tâm lý học Đinh Đoàn đã có những chia sẻ thẳng thắn về vấn đề "tôn sư trọng đạo" trong xã hội hiện nay. Không chỉ được biết đến là chuyên gia tư vấn của chương trình “Cửa sổ tình yêu”, thạc sĩ hiện giữ cương vị hiệu trưởng trường PTCS Xã Đàn. Với nhiều năm kinh nghiệm trong nghề giáo, thầy đã có những phân tích sâu sắc và chỉ ra những áp lực của giáo viên hiện nay.
|
"Nghề giáo là nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý".
|
|
Giáo viên hiện nay phải chịu nhiều áp lực.
|
| Phó mặc việc dạy con cho giáo viên liệu có phải là việc làm đúng đắn? |
| Nhiều thú vui lôi cuốn học sinh. |
Theo An Hoàng/ Infonet
Tranh cãi từ bài viết về học sinh xưa và nay
"Học sinh ngày xưa rất ít khi yêu nhau, có yêu thì thường bí mật, học sinh thời nay, cùng một lúc có thể yêu được vài người và thường dẫn nhau đi nhà nghỉ" - một blogger viết.
Tuy đã xuất hiện trên nhiều diễn đàn từ khá lâu, nhưng bài viết “Sự khác nhau giữa học sinh thời xưa và nay” của một bloger vẫn gây được chú ý tới hiện tại. Trong bài viết, tác giả đã chỉ ra 10 điểm khác biệt giữa học sinh thời xưa và học sinh thời nay.
Đó là vào những buổi sáng đến trường học sinh, ngày xưa dậy sớm, ôn lại bài cũ, đạp xe đến trường, học sinh ngày nay dậy sớm nhưng ngồi bàn trang điểm, soi gương, vuốt keo, nhảy lên xe máy phóng vèo vèo.
Học sinh ngày xưa kính trọng thầy cô giáo và đa phần đến khi về già, vẫn đi thăm thầy cô giáo cũ, học sinh thời nay đa phần gọi thầy cô là ông bà, còn có trò viết blog chửi thầy cô.
Học sinh ngày xưa rất ít khi yêu nhau, có yêu thì thường bí mật, học sinh thời nay, cùng một lúc có thể yêu được vài người và thường dẫn nhau đi nhà nghỉ...
| Bài viết của 1 blogger. |
Bài viết đã chạm vào đúng những vấn đề nhạy cảm và nhức nhối của thực tế hiện nay. Đó là tình trạng nhiều học sinh không có tư tưởng tích cực trong học tập, học chỉ để đối phó, thiếu tôn trọng thầy cô giáo, tình trạng bạo lực học đường, sa đà vào yêu đương, cờ bạc, đỏ đen và không có lý tưởng sống…
Bạn Hoàng Mạnh Hải nhận xét: “Bài viết khá hay, phản ánh đúng thực tế một bộ phận học sinh thời nay. Sáng nào đi làm cũng thấy mấy cô cậu học sinh mặc áp đồng phục kẹp 3 kẹp 4 lái xe máy phóng vi vu ngoài đường. Nhiều khi còn thấy nhiều đôi học sinh ngồi âu yếm giữa chốn đông người. Thật sự thấy choáng vì học sinh bây giờ”.
Rất nhiều ý kiến đồng tình với Hải, nhưng cũng có không ít học sinh lên tiếng phản hồi: “Bài viết có phần đúng thôi, đâu phải học sinh thời nay ai cũng như vậy. Thời nào cũng có người thế này thế khác" – một teen girl có nick Beconcodon_9x phân tích.
| Học sinh ngày xưa... |
Bảo vệ ý kiến của Thu Trang, Mạnh Tùng (THPT Lê Quý Đôn, Hà Nội) tranh luận: “Nếu học sinh thời nay ai cũng như bài viết này đề cập, thì tại sao lại vẫn có những học sinh giỏi đi thi quốc gia, quốc tế mang vinh dự về cho đất nước, vẫn có những học sinh khuyết tật nhưng chăm chỉ đến trường, có cậu bạn đạp xe 300km đi thi đại học…”
Có thể thấy, bài viết tuy không mang “tính chất vơ đũa cả nắm”, không ám chỉ tất cả học sinh thời nay đều như vậy, tuy nhiên, những điều đề cập đến khiến nhiều người phải suy ngẫm.
| và học sinh thời nay. |
Nguyên văn của bài viết này:
Sự khác biệt giữa học sinh thời xưa và nay:
1- Buổi sáng đến trường
Học sinh ngày xưa: Mỗi buổi sáng đến trường, học sinh "ngày xưa" dậy sớm, ôn lại bài cũ, rồi đạp xe đến trường, vừa đi vừa ngắm Hà Nội thân yêu.
Học sinh ngày nay: Mỗi buổi sáng đến trường, học sinh "ngày nay" dậy sớm, ngồi bàn trang điểm, soi gương vuốt keo, chải đầu hết cả tiếng, rồi nhảy lên xe máy phóng vèo vèo, vừa đi vừa "ngắm" trai, "ngắm" gái.
2- Đồ dùng sách vở
Khi học sinh "ngày xưa" đi học, họ thường mang trong cặp sách vở, thước kẻ, bút chì, máy tính... Mang tiền để đóng học hay mua những cái gì cần thiết để mà học.
Khi học sinh "ngày nay" đi học, cái mà họ mang theo cũng là sách vở, ít khi mang bút, đến rồi mượn bạn dùng cũng được chứ ở nhà có dùng bao giờ đâu! Họ mang theo điện thoại di động, Ipod, Mp3, Mp4 ... họ mang theo máy ảnh, camera... Họ mang tiền để còn ăn uống, vui chơi, mua thuốc lá để hút, để còn trốn học đi chụp ảnh Hàn Quốc. Rồi họ còn mang trong cặp nào tông nào phóng, nào dao kéo... họ không làm thủ công đâu, đừng hiểu nhầm!
3 - Đến trường làm gì?
Học sinh "ngày xưa" đến trường để thu nhận kiến thức từ giáo viên, nghe thầy cô giảng bài thật chăm chú, họ đi 1 ngày đàng, học 1 sàng khôn.
Học sinh "ngày nay" đến trường để thu nhận kiến thức từ các bạn cùng lớp, nghe và cùng nhau "chém gió" ...
4 - Thái độ với giáo viên
Học sinh "ngày xưa" kính trọng thầy cô giáo, và đến tận bây giờ, ông bà già tôi vẫn thường hay đi thăm thầy cô giáo cũ. (Đa số là vậy).
Học sinh (số ít) "ngày nay" gọi thầy cô giáo bình thường là ông/bà, ghét là thằng/con, quá đáng hơn nữa có trò còn viết blog chửi cô thầy.
5 - Quan niệm
Học sinh "ngày xưa" quan niệm: Học là để xây dựng đất nước, xây đắp tương lai.
Học sinh "ngày nay" quan niệm: Học là học cho ông bà già.
6 - Sau khi tan học
Tan học, học sinh "ngày xưa" luôn về nhà đúng giờ, ăn uống tại gia để chuẩn bị còn đi học thêm.
Tan học, học sinh "ngày nay" còn phải đi lượn hồ, ăn uống thì phải vào hàng quán tử tế, để lấy sức tối nay em còn đi bay, anh còn đi đua...
7 - Kiến thức của học sinh
Học sinh "ngày xưa" chỉ biết Hà Nội có mái nhà yêu thương với cha mẹ, mái trường yêu thương với thầy cô...
Học sinh "ngày nay" thông thuộc địa lý hơn, họ còn biết Hà Nội có Bờ Hồ với cái Vỉa Cảm Tử, Phố Cổ rồi Đặng Dung. Họ còn biết Mỹ Đình, biết sàn nọ sàn kia...
8 - Đánh nhau
Xét về chuyện đánh nhau, học sinh "ngày xưa" đánh nhau thì thường là solo ... 1- 1, cho đến khi có người ra can, tách cả 2 ra.
Thế còn học sinh "ngày nay", họ đánh nhau có bài bản, có tổ chức hơn rất nhiều... có hẹn trước, có đội ngũ, dàn trận tử tế, có vũ khí tự phát (chai, ghế, cốc, gạch...) hay vũ khí chuẩn bị kĩ (dao, tông, phóng...).. Khi họ đánh nhau thì không ai dám can, tất nhiên là như thế rồi!
9 - Tình cảm yêu đương
Xét về chuyện tình cảm, học sinh "ngày xưa" rất ít khi yêu nhau, có yêu thì thường bí mật, không cho ai biết. Họ thường cùng nhau đi học, giúp nhau tiến bộ... Rồi mỗi tối thứ 7 họ lại cùng ngắm Hồ Gươm buổi tối, rực rỡ ánh đèn. Họ tặng nhau hoa hồng, những bản tình ca lãng mạn.
Còn học sinh "ngày nay" họ yêu kiểu như thế này: con gái xinh thì yêu con trai giàu. Con trai xinh thì yêu con gái vừa xinh vừa giàu. Có vẻ như tim họ to hơn "ngày xưa" , khi cùng 1 lúc có thể yêu được vài người, thậm chí còn định nghĩa "Tim 4 ngăn thì phải yêu cùng 1 lúc 4 anh mới chịu được". Họ thường cùng nhau đi... nhà nghỉ. Rồi mỗi tối thứ 7 họ lại cùng nhau đi lượn, ăn chơi nhảy múa. Họ tặng nhau tất cả những gì có "giá trị" và có cả "trị giá".
10 - Mơ ước
Học sinh "ngày xưa" hay có mơ ước: Thi đỗ đại học, rồi tốt nghiệp, rồi làm một cái gì đó lớn lao, có ích cho xã hội, có ích cho đất nước
Học sinh "ngày nay" làm gì có những giấc mơ như vậy! Họ quên hết những ước mơ của họ hồi họ còn là những đứa trẻ... họ chỉ nhớ được những giấc mơ từ "đêm qua" để sáng nay còn cầm tờ báo trang 2, săm soi từng con số để chiều còn ghi lô thả đề... Họ còn xem kĩ tỉ lệ cược, bắt trận này trận kia thế nào? Khi đã quen chủ lô, chủ bóng rồi thì chỉ cần "báo mồm" là được...
Theo Tiin
Lê Thị Phương Mai @ 08:22 05/01/2013
Số lượt xem: 828
Số lượt thích:
0 người
- Giáo viên chán nghề: 'Đừng đặt áp lực lên vai chúng tôi' (31/12/12)
- Cách người Mỹ dạy học sinh tiểu học (18/11/12)
- Cách dạy lạ của “trường thủ khoa” (23/08/12)
- Nam sinh 9,5 điểm tiếng Anh phản bác đáp án của Bộ (13/08/12)
- Rợn người sách toán lớp 1cộng trừ ngón tay cụt (11/06/12)


CHÚC CÔ PHƯƠNG MAI NGÀY CUỐI TUẦN TRÀN NGẬP TIẾNG CƯỜI HẠNH PHÚC !
"Nghề giáo là nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý".