Chào mừng quý vị đến với Hành trang cuộc sống - Lê Thị Phương Mai .

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Study Corner > Sự cảm nhận >

JUST FRIEND



I love you more every day,
My name I long for you to say.
Do you know just how I feel?
Do you know this love is real?
Sometimes I wonder what you think.
When you hear my name, do your cheeks turn pink?

Do you dream about me every night?
Wish to hug me and hold me tight?
Do you think we're meant to be?
Together forever, you and me?
These are the questions that run through my mind,
Your way into my heart, you did find.
It drives me crazy as to what I should do,
Should I risk a friendship and confess to you?
Or should I keep my feelings inside,
Keep them locked up, let them hide?
I just don't know what to do anymore,
My heart it aches, my heart it's sore.
I love you more than you could know,
And I don't want to ever let you go.
So even if I'm just a friend,
I'll always love you until the end. 
Càng ngày tôi càng yêu em, 
Khát khao chờ đợi mong em gọi mình.
Em có hiểu tấm chân tình?
Mà riêng tôi chỉ dành mình em thôi?
Đôi khi tôi thấy bồi hồi, muốn đọc suy nghĩ tâm hồn của em
Muốn biết khi nghe tên tôi, má em có đỏ,môi em có hồng?

Em có thấy tôi trong mộng?
Em có ước được trong vòng tay tôi?
Đôi ta bên nhau sớm tối?
Mãi mãi,em-tôi không tách rời?
Những câu hỏi này cứ quẩn quanh mãi trong tôi.

Rồi em tìm thấy đường tới trái tim tôi
Và tôi,kẻ điên-im lìm
Liệu tôi có nên mạo hiểm tình bạn của chúng ta để thú nhận với em ?
Hay tôi nên giữ kín những cảm xúc ấy trong lòng,
Giam cầm và khoá chặt chúng lại ?
Tôi không biết phải làm gì nữa
Trái tim tôi đang rất đau đớn
Tôi yêu em rất nhiều hơn những gì em biết
Và tôi thật sự không bao giờ muốn để em ra đi
Vì thế nên cho dù chúng ta chỉ là bạn mà thôi
Tôi cũng sẽ vẫn mãi yêu em cho đến tận cùng.

A woman was waiting at an airport one night,
With several long hours before her flight.
She hunted for a book in the airport shop,
Bought a bag of cookies and found a place to drop.
She was engrossed in her book, but happened to see
That the man beside her, as bold as could be,
Grabbed a cookie or two from the bag between,
Which she tried to ignore, to avoid a scene.
She read, munched cookies and watched the clock,
As the gutsy "cookie thief" diminished her stock.
She was getting more irritated as the minutes ticked by,
Thinking, "If I wasn"t so nice, I"d blacken his eye!"
With each cookie she took, he took one, too.
When only one was left, she wondered what he will do.
With a smile on his face and a nervous laugh,
He took the last cookie and broke it in half.
He offered her half, as he ate the other.
She snatched it from him and thought, "Oh brother,
This guy has some nerve, and he"s also rude.
Why, he didn"t even show any gratitude!"
She had never known when she had been so galled,
And sighed with relief when her flight was called.
She gathered her belongings and headed for the gate,
Refusing to look back at the "thieving ingrate."
She boarded the plane and sank in her seat,
Then sought her book, which was almost complete.
As she reached in her baggage, she gasped with surprise.
There was her bag of cookies in front of her eyes!
"If mine are here," she moaned with despair,
"Then the other were his and he tried to share!"
Too late to apologize, she realized with grief
That she was the rude one, the ingrate, the thief!
- Valerie Cox

TÊN TRỘM BÁNH QUY.

Một phụ nữ ngồi trong phòng đợi,
Trong nhiều giờ đằng đẵng trước chuyến bay.
Cô cố tìm một quyển sách ưng ý nơi quầy sách,
Mua một hộp bánh và tìm nơi ngồi nghỉ.
Khi đắm mình trong từng trang sách thì tình cờ cô thấy,
Người đàn ông bên cạnh, trơ tráo biết mấy,
Lấy bánh từ chiếc hộp đặt giữa hai người.
Để tránh cãi vã, cô đã cố làm ngơ.
Cô đọc sách, nhai bánh và sốt ruột xem đồng hồ.
Trong khi hắn trơ tráo chén gần hết hộp bánh của cô.
Từng phút trôi qua, cô càng giận tím mặt,
"Nếu ta không tốt bụng, hắn đã bầm mặt."
Mỗi cái bánh cô lấy, hắn cũng lấy một cái,
Khi chỉ còn một cái, cô tự hỏi hắn sẽ làm gì.
Với nụ cười trên môi, và cử chỉ gượng gạo,
Hắn lấy chiếc cuối cùng và bẻ đôi nó ra.
Đưa cho cô một nửa và ăn tiếp nửa kia,
Cô giật miếng bánh từ trên tay hắn và thầm nghĩ...
“Thật trơ tráo và vô cùng khiếm nhã.
Sao hắn chẳng hề tỏ chút hàm ơn!”
Chẳng muốn tìm hiểu khi cơn nóng giận lên cao,
Cô thở phào khi chuyến bay được thông báo.
Cô thu dọn đồ đạc và đi tới cửa vào
Chẳng thèm ngoái nhìn tên trộm vô ơn.
Cô lên máy bay, và ngồi phịch xuống ghế,
Rồi tìm cuốn sách cô đọc đã gần xong.
Cô lục túi xách của mình, và ồ lên kinh ngạc,
Hộp bánh quy của cô, nằm ngay trước mắt.
"Nếu hộp bánh mình đây", cô kêu lên tuyệt vọng,
“Thì ra những cái bánh kia là của ông ta và ông đã cố chia sẻ."
Quá trễ để nói lời xin lỗi, cô nhận ra trong hối hận
Rằng cô mới là người khiếm nhã, là tên ăn trộm vô ơn!

ST


Nhắn tin cho tác giả
Lê Thị Phương Mai @ 03:05 08/01/2013
Số lượt xem: 565
Số lượt thích: 0 người
Avatar

Tình yêu hay cuộc sống hẳn sẽ bớt đi chút lãng mạn nếu thiếu thơ. Chúng ta hãy cùng "nhâm nhi" vài bài thơ tiếng Anh trong những ngày đầu năm này nhé! 

 
Gửi ý kiến