|
Hai tháng nữa lại trôi qua trong nỗi cô đơn và tuyệt vọng, tôi biết cậu sẽ
chẳng bao giờ quay lại. Cho đến một ngày tôi nhận được một cái USB kèm
theo một lá thư ngắn với vài dòng đơn giản.
"Bích thân mến,
Tớ
thật có lỗi vì đã ra đi mà không nói lời nào. Tớ phải đi. Chắc bạn đang
tự hỏi lí do tại sao. Nhưng tớ không thể nói được, rồi một ngày bạn sẽ
biết thôi. Lá thư này có kèm theo một USB có một bài hát trong đó. Nó
làm tớ nhớ đến ngày đầu tớ gặp bạn. Và nội dung của nó cũng chính là
khát vọng của tớ. Một khát vọng không bao giờ thực hiện được..."
Tôi
đọc đi đọc lại thật chậm, không thể hiểu được ý nghĩa của lá thư ngắn
này. Nhưng biết đâu tôi sẽ hiểu hơn qua bài hát mà cậu ấy gửi, tôi chầm
chầm mở bài hát lên. Từng giai điệu ngọt ngào, nhẹ nhàng vang lên.
I do believe in fate cause that's how we met
It was raining and we were soaking wet
Mưa,
đó là kỉ niệm ngày đầu gặp gỡ, tất cả kí ức từng chút một theo mỗi nốt
nhạc Beautiful của Bosson chợt hiện về trong tôi. Đôi mắt cậu khi nhìn
chiếc lá rơi, mái tóc ướt nhỏ từng hạt nước long tong xuống bờ vai rộng
của cậu ấy. Tất cả gần quá mà sao cũng xa quá.

Thời gian lại trôi qua, tôi không còn đếm từng ngày
cậu ấy đi nữa. Tôi không còn cô đơn, tôi đã có kỉ niệm lấp đầy khoảng
trống, tôi đã có giai điệu của Beautiful làm ấm dần trái tim. Và vì tôi
tin, cậu ấy vẫn sống tốt và sẽ quay trở lại. Và rồi một bức thư lại
được gửi đến.
And you're so..
Beautiful, so, sweet and just adorable
You are a miracle, simply irresistable
You are so beautiful,so, sweet and just adorable
You are the finest thing that I've seen in my life
You everything that I've ever dremed of
Chỉ
đơn giản là đoạn điệp khúc của Beautiful mà sao làm trái tim tôi ấm áp
lạ kì. Và ít nhất nó giúp tôi biết cậu vẫn tồn tại, vẫn nhớ đến tôi như
tôi đã nhớ cậu. Vậy là đủ. Nhưng nỗi nhớ vẫn cứ dai dẳng trong tôi. Tôi
muốn nhìn thấy gương mặt, nụ cười quen thuộc, hình ảnh đã chiếm trái
tim tôi. Tôi quyết đi tìm cậu ấy.
Đi theo địa chỉ trên hai lá
thư, tôi đến một ngôi nhà nhỏ. Tôi gõ cửa với một tâm trạng hồi hộp,
cửa khẽ mở, là một người phụ nữ đã trung niên với mái tóc đã bạc đôi
phần. Tôi tự giới thiệu và hỏi về cậu. Người phụ nữ chỉ kể lại trong
dòng nước mắt : "Bác là mẹ nó. Chỉ một tháng sau khi nó xa Sài Gòn, nó
đã chết do căn bệnh ung thư. Trong ngày cuối cùng nó đã viết hai lá thư
và nói bác một tháng nữa kể từ khi nó mất, hãy gửi cho cháu để cháu
nghĩ rằng nó vẫn sống rất tốt"
Và bây giờ...
"Tôi vẫn ngồi đây. Tôi vẫn chờ. Tôi chờ cho chiếc lá cuối cùng rơi xuống.
Chờ cho ai đó nhặt chiếc lá kia, chờ cho người đó sẽ đến và lại ngân
nga giai điệu của... Beautiful"
|
Chia sẻ tâm tư